Kỹ thuật phối giống nhân tạo cho bò

Kỹ thuật phối giống một con bò cái là kỹ năng đòi hỏi sự hiểu biết, kinh nghiệm và tính kiên nhẫn thoả đáng. Các kỹ thuật phối giống không phù hợp có thể làm mất tác dụng của toàn bộ các cố gắng khác để đạt được sự thụ thai. Tinh dịch phải được đặt vào trong tử cung của con bò cái ở vị trí tốt nhất và vào thời điểm tốt nhất để đạt được mức độ thụ thai có thể chấp nhận được.

Các phương pháp phối giống ban đầu yêu cầu đặt tinh dịch vào trong âm đạo, như xảy ra ở cách giao phối tự nhiên. Các phương pháp đó là không thoả đáng. Khả năng sinh sản là thấp và cần có số lượng tinh trùng nhiều hơn. Phương pháp khác đã trở nên phổ biến là phương pháp “phễu soi mỏ vịt”. Phương pháp này rất dễ hiểu, nhưng việc làm sạch và tiệt trùng thiết bị là cần thiết, làm cho nó không thực tế đối với việc giao phối hơn là với kỹ thuật âm đạo mà hiện đang là phương pháp phối giống được sử dụng rộng rãi nhất.

Trong kỹ thuật âm đạo, một ống thông vô trùng, dùng một lần có chứa tinh dịch đã được rã đông được đưa vào âm đạo và sau đó được đưa vào cổ tử cung bằng tay đeo găng ở trong trực tràng. Ống thụ tinh được đưa qua các đường rãnh xoắn trong cổ tử cung của con bò cái đi vào dạ con. Một phần tinh dịch được đặt vào ngay bên trong dạ con và phần còn lại ở trong cổ tử cung khi ống thông được rút ra. Việc phóng tinh dịch sẽ được thực hiện từ từ và thận trọng để tránh làm thất thoát quá nhiều tinh trùng trong ống thông. Phần thân dạ con ngắn; do đó, cần thận trọng để không đưa vào quá sâu vì có thể gây tổn thương vật lý. Trong các con vật được thụ tinh trước đó, ống thông không được đẩy mạnh qua cổ tử cung vì việc mang thai là có thể xảy ra. Kể từ khi các số liệu nghiên cứu chỉ ra sự thay đổi chút in về khả năng thụ thai khi tinh dịch được đưa vào trong cổ tử cung, thân dạ con hoặc các sừng dạ con, một số người đề nghị đưa không hết ống cổ vào và đưa tinh dịch vào trong cổ tử cung.

Kỹ thuật âm đạo này rất khó hiểu và việc thực hành là cần thiết để đạt được trình độ thành thạo chấp nhận được, tuy nhiên các lợi thế này làm cho phương pháp thụ tinh này đáng quan tâm hơn so với các phương pháp đã biết khác. Bằng thực tế, kỹ thuật viên có trình độ sẽ nhanh chóng học được cách đưa cổ tử cung qua ống thông một cách dễ dàng. Nếu các ống thông dùng một lần được sử dụng và các biện pháp vệ sinh thích hợp được tuân thủ thực hiện, sẽ có rất ít cơ hội bị nhiễm trùng được truyền từ con bò cái này tới con bò cái khác.
Xác định thời gian thụ tinh để đạt được sự thụ thai cao nhất

Một vấn đề thông thường liên quan đến thụ tinh nhân tạo (AI) là: Khi nào trong thời kỳ động dục thì các con bò cái cần được gây giống để có cơ hội thụ thai lớn nhất? Vì thời kỳ động dục có thể kéo dài từ 10 đến 25 giờ, có một khoảng thời gian đáng kể để có thể thụ tinh. Rất nhiều công trình nghiên cứu về vấn đề này đã được thực hiện.

Các cuộc khảo sát chủ động đã được Trimberger và Davis thực hiện tại Nebraska trong năm 1943. Các nghiên cứu này và các nghiên cứu khác cho thấy mức độ thụ thai là thấp hơn khi các con bò cái được thụ tinh trước khi bước vào giữa thời kỳ động dục hoặc muộn hơn 6 giờ sau khi kết thúc thời kỳ động dục (nhiệt chịu đựng trong trường hợp này). Sự thụ thai cao nhất đạt được khi các con bò cái được thụ tinh trong khoảng giữa thời kỳ động dục và cuối thời kỳ động dục kết thúc, với kết quả tốt lên tới 6 giờ sau thời kỳ động dục.

Thành công trong việc xác định thời gian thụ tinh phụ thuộc vào chương trình cảm biến nhiệt tốt. Trong các nhóm lớn, điều này có nghĩa là sự ấn định trách nhiệm riêng đối với việc cảm biến nhiệt và một chương trình đào tạo liên tục người lao động. Một chương trình cảm biến nhiệt thành công và việc xác định thời gian thụ tinh phù hợp tiếp sau sẽ mang lại lãi cổ tức trong việc tăng hiệu quả sinh sản.


Link: http://vietagri.com.vn/ky-thuat-phoi-giong-nhan-tao-cho-bo.html